Nhà Giả Kim là một tác phẩm nổi tiếng của tác giả Paulo Coelho (tác giả viết tiếng Bồ Đào Nha bán chạy nhất mọi thời đại – là tác giả còn sống được dịch ra nhiều thứ tiếng nhất) – Cuốn sách không chỉ kể về hành trình đi tìm kho báu mà còn là hành trình đi tìm chính mình.
Theo Góc Của Ân có những cuốn sách, đọc xong chúng ta cảm thấy rất hay, rất truyền cảm hứng, nhưng rồi vài tháng sau gần như quên sạch nội dung của nó. Nhưng cũng có những cuốn sách rất lạ, khi đọc xong, thứ còn ở lại không phải là câu chuyện, mà là cảm giác rất sâu trong lòng – một cảm giác vừa tiếc nuối, vừa thức tỉnh, vừa đau đáu như thể có ai đó vừa chạm đúng vào phần tâm hồn mà mình đã bỏ quên từ rất lâu. Và càng lớn lên người ta lại càng hiểu nó hơn, càng trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống lại càng thấy từng câu chữ bên trong giống như đang nói về chính cuộc đời mình. Và Nhà Giả Kim là một cuốn sách như thế.
MUA SÁCH NHÀ GIẢ KIM VỚI ƯU ĐÃI KHỦNG TẠI ĐÂY
Thoạt nhìn, đây chỉ là một câu chuyện vô cùng đơn giản kể về Santiago – một chàng trai chăn cừu trẻ tuổi sống ở Tây Ban Nha – sau 2 lần mơ cùng một giấc mơ đã quyết định từ bỏ cuộc sống quen thuộc để lên đường sang Ai Cập tìm kho báu gần kim tự tháp. Hành trình ấy đưa cậu đi qua sa mạc, gặp những con người xa lạ, bị lừa gạt, mất tiền, yêu một cô gái tên Fatima, đối diện với sợ hãi, cô đơn, mất mát…
Một hành trình tưởng như chỉ là chuyến phiêu lưu của một cậu bé nghèo muốn đổi đời. Nhưng càng đọc sâu, người ta càng nhận ra rằng Paulo Coelho chưa bao giờ muốn viết về kho báu ngoài sa mạc. Điều ông thật sự muốn nói là hành trình của mỗi con người trên đường đi tìm ý nghĩa cuộc sống của chính mình.
Nghe thì giống một câu chuyện ngụ ngôn dành cho tuổi trẻ. Nhưng điều khiến Nhà Giả Kim trở thành một trong những cuốn sách có sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới nằm ở chỗ: ai đọc nó cũng thấy mình trong Santiago.
Bởi vì thật ra, mỗi người chúng ta đều từng có một “kho báu” của riêng mình.
Đó có thể là một giấc mơ từng rất cháy bỏng khi còn trẻ.
Một cuộc sống mà mình thật sự muốn sống.
Một con người mà mình từng muốn trở thành.
Một nơi nào đó mà trái tim mình luôn hướng về.
Nhưng rồi theo thời gian, rất nhiều người bắt đầu quên mất điều đó.
Và có lẽ cũng từ đó, con người bắt đầu mất dần động lực sống.
…
Có một khoảng thời gian mình từng nghĩ rằng động lực là thứ gì đó rất lớn lao. Nó phải là một cảm giác mạnh mẽ đến mức khiến mình thức dậy mỗi sáng với đầy năng lượng, đầy quyết tâm, đầy khát khao phải làm được điều gì đó thật lớn trong đời. Mình từng nghĩ người có động lực là người luôn biết chính xác mình muốn gì. Là người lúc nào cũng tiến về phía trước. Là người không chần chừ, không mệt mỏi, không hoang mang. Nhưng càng lớn, mình càng nhận ra phần lớn chúng ta đều không sống như vậy.

Có những ngày mình thức dậy mà trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Không buồn, cũng chẳng vui. Chỉ là cảm giác bản thân đang tồn tại theo một quán tính nào đó. Mình vẫn làm việc. Vẫn gặp gỡ mọi người. Vẫn trả lời tin nhắn. Vẫn cố hoàn thành những điều cần phải hoàn thành. Nhưng sâu bên trong, có một khoảng rất im lặng mà chính mình cũng không biết phải gọi tên là gì. Và có lẽ điều đáng sợ nhất khi trưởng thành không phải là cực khổ. Mà là cảm giác mình cứ đi mãi, đi mãi nhưng lại không thật sự biết bản thân đang đi về đâu. Đó cũng là khoảng thời gian mình đọc lại Nhà Giả Kim.
Lần đầu tiên đọc cuốn sách này, mình còn khá non. Khi đó mình thấy đây đơn giản là một câu chuyện truyền cảm hứng rất đẹp. Một hành trình phiêu lưu của cậu bé chăn cừu Santiago đi tìm kho báu sau giấc mơ lặp đi lặp lại nhiều lần. Mình thích cuốn sáchh ấy, nhưng chỉ dừng ở mức “thích”.
Cho đến nhiều năm sau đọc lại, khi bản thân đã trải qua đủ nhiều mệt mỏi, đủ nhiều chênh vênh của tuổi trưởng thành, mình mới hiểu vì sao rất nhiều người vẫn luôn nhắc về cuốn sách này như một điều gì đó rất đặc biệt. Bởi vì càng đọc, mình càng thấy Nhà Giả Kim thật ra không nói quá nhiều về kho báu. Nó nói về hành trình con người đi tìm chính mình.
Có một câu trong sách mà có lẽ rất nhiều người từng nghe qua: “Khi bạn thực sự khao khát một điều gì đó, cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được điều đó.”
Ngày trước mình từng nghĩ câu này mang màu sắc hơi lý tưởng. Nghe rất đẹp, nhưng khó tin.
Cho đến sau này mình mới hiểu có lẽ điều tác giả muốn nói không phải là chỉ cần mơ ước thì cuộc đời sẽ tự nhiên mang mọi thứ đến trước mặt mình. Mà là khi một người thật sự khao khát điều gì đó, họ sẽ thay đổi. Họ bắt đầu dám bước ra khỏi nơi quen thuộc. Dám từ bỏ những điều khiến mình an toàn nhưng không còn hạnh phúc. Dám chịu cô đơn. Dám đi tiếp ngay cả khi chưa nhìn thấy kết quả. Và chính sự chuyển động bên trong con người đó mới là thứ khiến cuộc đời bắt đầu thay đổi theo.
Mình nhận ra trước giờ rất nhiều người, trong đó có cả mình, luôn chờ “có động lực rồi mới bắt đầu”. Nhưng thật ra đa số những thay đổi quan trọng trong cuộc đời lại bắt đầu từ những ngày mình chẳng có chút động lực nào cả.
Có những ngày mình chỉ cố làm một việc nhỏ thôi. Mở một cuốn sách ra đọc vài trang. Dọn lại góc bàn đã bừa bộn rất lâu. Đi bộ một đoạn ngắn thay vì nằm lì trong phòng. Tắt điện thoại sớm hơn một chút. Ngồi yên với bản thân lâu hơn một chút. Những việc đó nhỏ đến mức gần như chẳng có gì đặc biệt. Nhưng kỳ lạ là chính những điều rất nhỏ ấy lại âm thầm kéo mình ra khỏi những ngày tinh thần nặng nề nhất.
Và mình bắt đầu hiểu rằng: động lực thật sự không phải lúc nào cũng đến như một ngọn lửa lớn. Đôi khi nó chỉ bắt đầu bằng một cảm giác rất nhỏ rằng: “mình vẫn muốn sống tốt hơn một chút.” Và có lẽ đó cũng chính là điều Nhà Giả Kim luôn âm thầm nhắc người đọc suốt cả cuốn sách.
Bởi thời gian thì cứ tiếp tục trôi qua, chúng ta lớn lên trong những áp lực cơm áo gạo tiền, trách nhiệm, kỳ vọng của gia đình, nỗi sợ thất bại, sợ bị so sánh khiến rất nhiều người dần bỏ quên điều mình từng mong muốn nhất.
Điều đau lòng nhất không phải là chúng ta thất bại. Mà là chúng ta sống quá lâu trong một cuộc đời không thuộc về mình đến mức quên mất bản thân từng có ước mơ. Đến cuối cùng, chúng ta sống một cuộc đời nhìn bên ngoài có vẻ ổn định, nhưng bên trong lúc nào cũng tồn tại một khoảng trống rất khó gọi tên.
Và Nhà Giả Kim chạm tới trái tim người đọc mạnh mẽ đến vậy chính là vì cuốn sách này khiến chúng ta nhìn thấy khoảng trống đó.
TÓM TẮT NỘI DUNG NHÀ GIẢ KIM
Nhân vật chính của câu chuyện là Santiago – một chàng trai chăn cừu thích đi đây đi đó hơn là sống cuộc đời ổn định như gia đình mong muốn. Khi ngủ ở nhà thờ bỏ hoang, cậu liên tục mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ về kho báu nằm gần kim tự tháp Ai Cập.
Ban đầu Santiago không quá tin vào giấc mơ ấy. Nhưng rồi cậu gặp một ông lão bí ẩn tự xưng là vua xứ Salem. Ông nói với Santiago rằng mỗi người trên đời đều có một “Huyền thoại cá nhân” – tức là điều mà trái tim họ thực sự mong muốn thực hiện trong cuộc đời này.
Vua xứ Salem cũng nói với Santiago những điều rất có giá trị thôi thúc, một ý rất nổi tiếng của cuốn sách: khi con người thật sự khao khát một điều gì đó, cuộc đời dường như cũng bắt đầu mở đường cho họ tiến gần hơn tới điều ấy. Hay, “nếu ta quyết tâm thì cả vũ trụ sẽ cùng chung sức”
Sau cuộc gặp ấy, Santiago quyết định bán đàn cừu của mình và lên đường đến Ai Cập. Nhưng hành trình ấy không hề dễ dàng như cậu nghĩ.
Ngay khi vừa đặt chân tới châu Phi, Santiago bị lừa sạch tiền vì sự ngây thơ tin người và rơi vào tuyệt vọng giữa nơi xa lạ không quen ngôn ngữ. Cậu từng muốn bỏ cuộc để quay về quê hương. Nhưng rồi cậu chọn ở lại, làm việc cho một cửa hàng pha lê để kiếm tiền tiếp tục hành trình.
Khoảng thời gian ấy chính là một trong những phần sâu sắc nhất của cuốn sách. Bởi Paulo Coelho cho thấy rằng: trên đường theo đuổi ước mơ, sẽ có những giai đoạn chúng ta cảm thấy mình đang đi rất chậm, cố gắng rất nhiều nhưng vẫn chưa tới đâu, và đôi lúc cuộc sống giống như đang cố tình thử thách lòng kiên trì của mình.
Sau gần 12 tháng làm việc và có đủ tiền, dự tính ban đầu là sẽ quay về quê hương nhưng rồi giấc mơ xưa lại tiếp tục thôi thúc Santiago băng qua sa mạc để tìm đến Kim Tự Tháp. Trong chuyến hành trình, cậu gặp một người Anh đang đi tìm Nhà Giả Kim thật sự, rồi gặp Fatima trên một ốc đảo – cô gái khiến cậu yêu từ cái nhìn đầu tiên. Lần đầu tiên Santiago muốn từ bỏ hành trình để ở lại sống một cuộc đời bình yên bên tình yêu của mình. Nhưng rồi vũ trụ sắp đặt cho cậu gặp Nhà Giả Kim để cậu nhận ra rằng nếu từ bỏ giấc mơ, cả đời này cậu sẽ mãi sống với tiếc nuối.
Và rồi Santiago tiếp tục đi. Cậu đối mặt với chiến tranh, nỗi sợ hãi, sự cô đơn và cả những giới hạn lớn nhất của bản thân. Có lúc cậu bị ép phải biến mình thành gió để chứng minh sức mạnh trước bộ tộc sa mạc. Một chi tiết tưởng chừng phi lý, nhưng thật ra lại mang ý nghĩa biểu tượng rất sâu sắc: con người chỉ thật sự mạnh mẽ khi họ học được cách kết nối với nội tâm và tin vào chính mình.
Trong hành trình của Santiago, điều khiến mình suy nghĩ nhiều nhất không phải là kho báu cuối cùng cậu tìm thấy. Mà là tất cả những gì cậu phải trải qua trước đó. Cậu từng bị lừa sạch tiền. Từng muốn bỏ cuộc. Từng hoang mang trước những lựa chọn của mình. Từng sợ hãi khi phải bước tiếp vào những nơi hoàn toàn xa lạ. Nhưng nếu Santiago không rời khỏi cuộc sống quen thuộc ban đầu, có lẽ cậu sẽ không bao giờ biết bản thân mình có thể trở thành ai.
Mình chợt nhận ra có rất nhiều người ngoài đời cũng giống như vậy, kể cả mình.
Chúng ta thường nghĩ thứ làm mình kiệt sức là công việc, là áp lực, là tiền bạc. Nhưng đôi khi điều khiến con người mệt mỏi nhất lại là việc sống quá lâu trong một cuộc đời không còn kết nối với cảm xúc thật của mình.
Có những người kiếm được rất nhiều tiền nhưng lúc nào cũng trống rỗng. Có những người ngày nào cũng cười nói nhưng tối về lại cảm thấy cô độc khủng khiếp. Có những người sống rất ổn định nhưng trong lòng luôn tồn tại một cảm giác tiếc nuối mơ hồ mà chính họ cũng không biết mình đang tiếc điều gì. Bởi vì con người có thể chịu đựng cực khổ rất lâu. Nhưng rất khó chịu đựng cảm giác cuộc sống của mình không còn ý nghĩa. Và mình nghĩ đó là lúc người ta bắt đầu đi tìm động lực.
Cuối cùng, khi tới được kim tự tháp, Santiago lại bị cướp đánh đập và phát hiện ra rằng kho báu thật sự không nằm ở Ai Cập, mà nằm ngay nơi cậu bắt đầu cuộc hành trình. Thoạt nhìn, cái kết ấy khiến nhiều người nghĩ rằng hành trình của Santiago là vô nghĩa. Nhưng thật ra đó mới là điều Paulo Coelho muốn nói sâu sắc nhất. Kho báu chưa bao giờ là điều quan trọng nhất. Con người mà Santiago trở thành sau chuyến đi ấy mới là điều quý giá nhất.
NHỮNG BÀI HỌC SÂU SẮC NHẤT TRONG NHÀ GIẢ KIM
1.Điều đau lòng nhất không phải thất bại mà là từ bỏ giấc mơ của mình
Rất nhiều người nghĩ rằng cuộc đời an toàn là cuộc đời hạnh phúc. Nhưng Nhà Giả Kim cho thấy một sự thật khác: có những người tuy sống ổn định, nhưng sâu bên trong lúc nào cũng mang cảm giác tiếc nuối vì chưa từng dám sống cho điều mình thật sự muốn.
Santiago có thể ở lại với đàn cừu của mình. Santiago ngay từ đầu đã có thể chọn một cuộc sống an toàn. Cậu có đàn cừu, có tự do, có những ngày tháng yên bình. Nhưng sâu bên trong, cậu luôn cảm thấy còn điều gì đó lớn hơn đang chờ mình ngoài kia.
Ngoài đời cũng vậy. Có những giấc mơ nếu không thực hiện ngay lúc trái tim còn nóng, về sau chúng ta sẽ không còn đủ dũng khí nữa.
2.Mọi hành trình trưởng thành đều phải đi qua cô đơn và mất mát.
Điểm đặc biệt của Nhà Giả Kim là nó không tô hồng hành trình theo đuổi ước mơ. Paulo Coelho cho Santiago thất bại rất nhiều lần. Bị lừa tiền. Bị đánh đập. Lạc lõng nơi đất khách. Đứng giữa lựa chọn tình yêu và ước mơ. Nhưng chính những điều ấy mới khiến Santiago trưởng thành. Bởi vì ngoài đời thật cũng vậy, không ai trưởng thành mà chưa từng đau đớn. Không ai hiểu cuộc sống mà chưa từng mất mát. Và đôi khi chính những khoảng thời gian tối tăm nhất lại là thứ tạo nên phiên bản mạnh mẽ nhất của chúng ta sau này.
Và càng có tuổi, mình càng thấy động lực không phải thứ có thể tạo ra bằng cách ép bản thân phải tích cực. Mình không còn quá tin vào kiểu những câu nói cứ ngỡ sẽ mang lại động lực cho người nghe như: “hãy cố lên”, “hãy mạnh mẽ”, “hãy thành công”. Bởi vì có những ngày tinh thần mình thật sự cạn kiệt thì có nghe bao nhiêu lời truyền động lực cũng chẳng giúp được bao nhiêu.
Thứ kéo mình đi tiếp trong những giai đoạn khó khăn nhất thường là những điều rất nhỏ. Những đứa trẻ khiến mình muốn sống tử tế hơn. Một góc ban công đầy hoa và nắng. Một buổi sáng không quá vội vàng. Một cuốn sách nếu đọc đúng lúc. Một cảm giác rằng cuộc sống này dù mệt nhưng vẫn còn điều gì đó đáng để yêu. Và đó cũng là lý do mình rất thích Nhà Giả Kim.
Cuốn sách không dạy mình cách thành công thật nhanh. Nó khiến mình chậm lại để nhìn vào bên trong bản thân nhiều hơn.
Nó khiến mình tự hỏi:
Lần cuối cùng mình thật sự lắng nghe chính mình là khi nào?
Điều gì làm mình thấy trái tim còn rung động?
Điều gì khiến mình muốn thức dậy và tiếp tục sống, chứ không chỉ tồn tại?
3. Kho báu lớn nhất thật ra nằm bên trong mỗi người- mỗi người đều có giá trị riêng.
Cái kết của Nhà Giả Kim mang tính biểu tượng rất lớn. Santiago đi một vòng rất xa để cuối cùng nhận ra kho báu nằm ở nơi mình bắt đầu. Điều đó giống hệt cuộc sống của rất nhiều người.
Chúng ta luôn nghĩ hạnh phúc nằm ở nơi khác. Thành công nằm ở nơi khác. Bình yên nằm ở nơi khác. Nhưng rồi sau rất nhiều năm chạy theo cuộc đời, con người cuối cùng lại nhận ra rằng thứ mình cần thật ra luôn nằm trong chính mình.
Một trái tim bình yên.
Một cuộc đời có ý nghĩa.
Một cảm giác được sống đúng với bản thân.
Đó mới là kho báu thật sự.
4. Tình yêu thực sự không cần được sở hữu – phải biết ủng hộ người mình yêu với những giấc mơ của họ!
Một trong những điều đẹp nhất trong Nhà Giả Kim chính là cách cuốn sách nói về tình yêu.
Khi Santiago gặp Fatima, cậu từng muốn từ bỏ hành trình đi tìm kho báu để ở lại bên cô. Nhưng Fatima không giữ cậu lại. Cô hiểu rằng nếu thật sự yêu một người, mình không nên trở thành lý do khiến họ từ bỏ giấc mơ của mình.
Và đó cũng là bài học rất lớn của Nhà Giả Kim:
Tình yêu thật sự không phải là sở hữu hay níu kéo bằng mọi giá. Mà là đủ yêu để ủng hộ người mình thương được sống đúng với điều trái tim họ mong muốn.
Bởi nếu một người phải từ bỏ ước mơ chỉ để ở lại, sớm muộn gì trong lòng họ cũng sẽ xuất hiện tiếc nuối.
Nhà Giả Kim khiến người ta nhận ra rằng: người thật sự yêu mình sẽ không dập tắt giấc mơ của mình chỉ để giữ mình ở lại. Và tình yêu đẹp nhất đôi khi không phải là “đừng đi”, mà là:
“hãy đi đi, hoàn thành điều trái tim anh muốn, rồi nếu thuộc về nhau, anh sẽ quay trở về.
VÌ SAO NHÀ GIẢ KIM ĐƯỢC YÊU THÍCH TRÊN TOÀN THẾ GIỚI?
Bởi vì đây không đơn thuần là một cuốn tiểu thuyết. Nó giống như một cuộc trò chuyện rất sâu với chính bản thân người đọc. Nó khiến người đọc nhìn lại chính mình.
Nhìn lại giấc mơ đã bỏ quên.
Nhìn lại những điều mình từng rất muốn làm.
Nhìn lại con người mà mình từng muốn trở thành…
Ở một thời điểm nào đó trong cuộc đời, ai rồi cũng từng cảm thấy lạc hướng. Ai rồi cũng từng nghi ngờ chính mình. Ai rồi cũng từng muốn từ bỏ điều mình thật sự mong muốn chỉ để đổi lấy sự an toàn.
Và Nhà Giả Kim giống như một lời nhắc rằng:
Đừng sống một cuộc đời mà sau này chính bạn phải tiếc nuối. Có thể bạn chưa biết chính xác mình muốn gì. Có thể hành trình phía trước vẫn còn rất mờ mịt. Nhưng chỉ cần hôm nay bạn vẫn còn đủ can đảm để bước tiếp, còn đủ dũng khí để lắng nghe trái tim mình, thì có lẽ hành trình đi tìm “kho báu” của bạn đã bắt đầu rồi.
Góc Của Ân Vlog









Mình cũng mới đọc cuốn này xong. Hay